Gilbert Burns nói rằng quyết định giải nghệ không đến với anh ấy trong một khoảnh khắc cảm xúc duy nhất trên sàn đấu. Trận thua trước Mike Malott chỉ buộc anh ấy phải ngừng tự lừa dối bản thân về hướng đi của sự nghiệp.
Điều đó khiến lời nói của anh ấy trở nên sắc bén hơn. Burns nói rằng anh ấy đã có sẵn kế hoạch giải nghệ ba trận trong đầu. Anh ấy muốn đối đầu với Colby Covington, sau đó thi đấu trong Tuần lễ Quyền Anh Quốc tế, và cuối cùng kết thúc sự nghiệp ở Brazil. Đó lẽ ra phải là một kết thúc được kiểm soát, kiểu kết thúc mà các võ sĩ thường hình dung khi họ vẫn tin rằng mình có thể lựa chọn hình dạng cuối cùng của câu chuyện. Thay vào đó, kế hoạch đã đổ bể ở Winnipeg, và Burns nói như một người hiểu ngay rằng không có cách nào để giả vờ khác đi được.
Anh ấy không nói như thể đang tức giận với môn thể thao này. Anh ấy nói như thể hiểu rõ trò chơi này có thể gây ra những hậu quả gì khi một võ sĩ thi đấu quá lâu. Burns nhắc đến những cái tên như BJ Penn và Anderson Silva, không phải để so sánh sự nghiệp, mà để làm rõ quan điểm của mình. Anh ấy không muốn mọi người xem anh ấy thi đấu và tự hỏi tại sao anh ấy lại tiếp tục sau khi đã không còn phong độ đỉnh cao. Nỗi sợ hãi ấy thể hiện rõ trong lời nói của anh ấy hơn là nỗi buồn.
Burns đã có một kế hoạch cuối cùng, nhưng Winnipeg đã chấm dứt nó sớm.
Điều khiến câu chuyện này trở nên sâu sắc hơn chính là sự thẳng thắn trong lập luận. Burns nói rằng Mike Malott đã trở thành chuẩn mực. Không phải vì ông ấy thiếu tôn trọng Malott, mà vì ông ấy đủ tôn trọng Malott để nói thẳng thừng điều đó. Nếu Malott không thể đánh bại một võ sĩ ở vị thế đó, thì ông ấy không nên tiếp tục nói như một người xứng đáng tranh đai vô địch. Câu nói đó không hề có sự bảo vệ cái tôi. Không có sự hạ cánh nhẹ nhàng nào cả. Chỉ đơn giản là một võ sĩ kỳ cựu nhìn nhận môn thể thao này theo cách mà các võ sĩ thường tránh nhìn nhận cho đến rất lâu sau này.

Sự tự nhận thức như vậy rất hiếm, đặc biệt là ngay sau một thất bại. Hầu hết các võ sĩ cần thời gian trước khi họ có thể phân biệt được nỗi đau với sự thật. Burns dường như đã tự nói chuyện với chính mình trong một thời gian dài. Trận thua knock-out chỉ kết thúc cuộc tranh luận đó. Anh ấy 39 tuổi, đã trải qua nhiều trận đấu khó khăn, và chuỗi trận gần đây đang đi sai hướng. Năm trận thua liên tiếp không phải là một sự sa sút có thể biện minh bằng một đêm thi đấu tệ hại. Đến một lúc nào đó, cơ thể, thời điểm và kết quả đều bắt đầu chỉ về cùng một hướng.
Burns cũng không cố gắng biến việc giải nghệ thành một bài phát biểu chia tay đầy kịch tính về di sản. Anh ấy biết sự nghiệp của mình như thế nào. Anh ấy biết mình đã đấu với những đối thủ mạnh nhất. Anh ấy biết mình đã cống hiến nhiều năm làm việc nghiêm túc và những đêm thi đấu đáng nhớ cho hạng cân này. Đó có lẽ là lý do tại sao giọng điệu của anh ấy bây giờ nghe có vẻ điềm tĩnh hơn so với nhiều câu nói khi giải nghệ khác. Anh ấy không còn chiến đấu để có một kết thúc hoàn hảo cuối cùng nữa. Anh ấy đang cố gắng rời đi trước khi môn thể thao này lấy đi của anh ấy nhiều hơn những gì nó đã có.
Thật khó để nghe một võ sĩ thừa nhận rằng phiên bản của chính anh ta, người từng tin tưởng vào một lần nữa, giờ đã không còn nữa. Burns luôn giữ phong thái của một người có thể tạo nên một cú bứt phá khác nếu anh ta có được một đêm thi đấu thuận lợi, một trận đấu phù hợp, một chuỗi thắng liên tiếp ấn tượng. Giờ đây, anh ấy đang nói từ phía bên kia của niềm hy vọng đó. Không cay đắng, không suy sụp, chỉ đơn giản là đủ thành thật để nói rằng khoảng cách giữa con người anh ấy trước đây và con người anh ấy cần phải trở thành ở đẳng cấp này không còn nhỏ đến mức có thể bỏ qua.
- Ông Burns cho biết việc nghỉ hưu đã nằm trong kế hoạch từ trước khi ông đến Winnipeg.
- Anh ta đã vạch ra trong đầu ba trận đấu cuối cùng.
- Thất bại trước Mike Malott đã thuyết phục ông rằng kế hoạch đó phải chấm dứt ngay lập tức.
- Anh ấy không muốn sự nghiệp của mình rơi vào tình trạng sa sút mà người hâm mộ vẫn nhớ đến vì những lý do không hay.
Đó là điều khiến bài đăng này có trọng lượng hơn một bài đăng thông thường về việc giải nghệ. Burns không giải nghệ sau một trận thua bất ngờ khiến anh xúc động suốt đêm. Anh ấy giải nghệ vì đã nhìn vào con đường phía trước và không thích viễn cảnh nếu tiếp tục. Trong môn thể thao này, đó có thể là một trong những quyết định khó khăn nhất đối với một võ sĩ kỳ cựu. Không phải là anh ấy không thể chiến đấu nữa, mà là anh ấy không nên tiếp tục ép buộc bản thân phải tìm ra câu trả lời.
Sẽ vẫn có những người nghĩ rằng anh ấy còn có thể thi đấu thêm một trận nữa, tạo thêm một dấu ấn lớn, một cơ hội nữa để có một màn chia tay trọn vẹn hơn. Người hâm mộ luôn làm vậy với những võ sĩ được kính trọng. Nhưng Burns dường như không còn quan tâm đến những điều viển vông nữa. Anh ấy có vẻ quan tâm hơn đến việc giải nghệ khi tên tuổi vẫn còn gắn liền với giai đoạn đỉnh cao trong sự nghiệp, hơn là cứ mãi ở lại cho đến khi mọi người bắt đầu nói về những tổn thương thay vì thành tích.
Đó có lẽ là điều rõ ràng nhất xuyên suốt tất cả những gì anh ấy nói. Anh ấy muốn tự chọn kết thúc. Anh ấy chỉ không được chọn chính xác khung cảnh mà thôi. Cánh cửa đến Winnipeg đã khép lại sớm hơn và mạnh mẽ hơn anh ấy mong muốn, và giờ anh ấy chấp nhận điều đó mà không hề che đậy. Đối với một võ sĩ đã dành nhiều năm dấn thân vào những trận đấu khó khăn, việc lời tạm biệt không hề có chút nhẹ nhàng nào dường như là điều hợp lý.
Gilbert Burns đã không có được kế hoạch nghỉ hưu như ông tưởng tượng. Ông nhận được một điều khó khăn và đột ngột hơn. Nhưng ông cũng đã có cơ hội đưa ra quyết định khi ông vẫn còn hiểu rõ lý do tại sao mình phải làm vậy. Trong một môn thể thao đầy rẫy những màn giải nghệ muộn màng và những trận đấu cuối cùng giả tạo, đó có lẽ là điều vững chắc nhất mà ông vẫn có thể kiểm soát được.
Lời thách đấu
Hãy chia sẻ ý kiến của bạn về câu chuyện này.
Bắt đầu cuộc trò chuyện
Hãy là người đầu tiên chia sẻ quan điểm của bạn. Thảo luận về trận đấu, phản ứng và dự đoán với những người hâm mộ khác.